ĐỀ SỐ 2:
ĐỀ THI HỌC KỲ 1 NGỮ VĂN 6, PHÒNG GD & ĐT SƠN DƯƠNG, TUYÊN
QUANG
NĂM HỌC: 2017-2018
Thời gian làm bài: 90
Phút
(CÓ BÀI GIẢI CHI TIẾT)
Mục tiêu:
- Kiểm tra, đánh giá năng lực học sinh trong học kì I đã
qua.
- Rèn
luyện kĩ năng viết câu, trình bày đoạn văn, bài văn hoàn chỉnh, biết sắp xếp,
xâu chuỗi các sự kiện, nhân vật trong bài văn tự sự.
Câu 1: (2.0 điểm)
a) Nhận biết
Truyện Thánh
Gióng thuộc thể loại truyện dân gian nào? Hãy nêu đặc điểm của thể loại
truyện dân gian ấy?
b) Thông hiểu
Chi tiết “Thánh Gióng đánh giặc xong, cởi áo giáp sắt
để lại và bay thẳng về trời” có ý nghĩa như thế nào?
Câu 2: (2.0 điểm)
a) Nhận biết
Cụm động từ là gì?
b) Nhận biết
Tìm các cụm động từ trong những câu sau:
- Em bé đang còn đùa nghịch ở sau nhà
(Em bé
thông minh)
- Vua cha yêu thương Mị Nương hết mực, muốn
kén cho con một người chồng thật xứng đáng.
(Sơn
Tinh, Thủy Tinh)
Câu 3: (6.0 điểm) Vận dụng
cao
Kể về người thân của em
(ông, bà, bố, mẹ, anh chị, ...)
HƯỚNG DẪN GIẢI
CHI TIẾT
|
Câu
|
Nội dung
|
|
1
|
a)
Phương pháp: căn cứ nội dung bài học
Cách giải:
- Thể loại: Truyền thuyết
- Đặc điểm:
+ Là loại truyện dân gian
+ Kể về các nhân vật lịch
sử và sự kiện có liên quan đến lịch sử
+ Thường sử dụng yếu tố
hoang đường, kì ảo
+ Thể hiện thái độ, cách
đánh giá của nhân dân về nhân vật và sự kiện lịch sử
b)
Phương pháp: Phân tích, tổng hợp
Cách giải:
- Áo giáp sắt của nhân
dân làm để Gióng đánh giặc, nay đánh giặc xong trả lại cho nhân dân, vô tư
không chút bụi trần.
- Thánh Gióng bay về trời,
không nhận bổng lộc của nhà vua, từ chối mọi phần thưởng, chiến công để lại cho
nhân dân.
- Gióng sinh ra cũng phi
thường, khi đi cũng phi thương. Gióng bất tử cùng núi sông và trong lòng nhân
dân.
|
|
2
|
Phương pháp: căn cứ bài Cụm động từ
Cách giải:
a) Khái niệm: là loại tổ
hợp từ do động từ với một số từ ngữ phụ thuộc nó tạo thành. Nhiều động từ phải
có các từ ngữ phụ thuộc đi kèm, tạo thành cụm động từ mới trọn nghĩa.
b) Cụm động từ trong câu
+ còn đang đùa nghịch ở sau nhà
+ yêu thương Mị Nương hết mực, muốn kén cho con một người
chồng thật xứng đáng.
|
|
3
|
Phương pháp: Phân tích, tổng hợp
Cách giải:
I. MỞ BÀI
- Có thể dẫn dắt bằng một
đôi câu thơ hay bài hát liên quan đến mẹ: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình
dạt dào ...”
- Mẹ là người sinh thành,
dưỡng dục, nuôi ta khôn lớn thành người.
II. THÂN BÀI
1. Miêu tả Mẹ
- Vóc dáng, ngoại hình:
+ Lớn tuổi: theo thời
gian, tuổi mẹ ngày càng cao.
+ Tóc đã điểm vài sợi bạc:
tóc mẹ đã có lấm tấm vài sợi bạc vì phải chăm lo cho gia đình của mình.
+ Đôi mắt: vẫn còn tinh
anh, nhìn rõ.
+ Nụ cười: ấm áp, hồn hậu
+ Đôi bàn tay: gầy gầy,
xương xương vì phải buôn gánh bán bưng ngoài trời mưa gió với biết bao khô cực.
+ Vóc người: cân đối.
+ Trang phục: thường hay
mặc những trang phục giản dị, phù hợp với hoàn cảnh.
- Tính cách:
+ Đối với mọi người xung
quanh: luôn quan tâm, giúp đỡ.
+ Đối với gia đình: luôn
yêu thương, quan tâm, chăm lo chu đáo.
+ Đối với bản thân:
nghiêm khắc và có trách nhiệm trong mọi việc.
2. Kể một kỉ niệm sâu sắc
giữa em và mẹ để thể hiện đúng đề bài “ ... sống mãi trong lòng tôi”
- Trời mưa to, giỏ lớn; mẹ
nhắc tôi không nên đi chơi.
- Tôi cãi lời mẹ, nghe
theo lời rủ rê của bạn bè đê đi chơi đá banh với chúng bạn trong mưa to.
- Thế nhưng, sau cuộc
chơi đó tôi bị bệnh sốt nặng.
- Mẹ nhìn tôi nằm trên
giường bệnh với sự trìu mến.
- Không những không có lấy
một lời la mắng, mẹ còn chạy đôn chạy đáo mua thuổc cho tôi trong đêm mưa to
gió lớn với biết bao lo lắng cho tôi.
- Tôi cảm thấy thật hối hận
và trách cứ bản thân.
- Tôi hứa với lòng sẽ
không bao giờ cãi lời mẹ như vậy nữa.
- Kỉ niệm ấy luôn theo
tôi đến tận bây giờ và gây trong tôi một nỗi niềm sâu sắc về mẹ của mình.
3. Cảm nhận về Mẹ
- Mẹ là người mà tôi luôn
quý trọng và tôn thờ.
- Không gì có thể thay thế
cho mẹ.
III. KẾT BÀI
- Cuộc sống của tôi sẽ buồn
chán và vô vị biết bao nếu thiếu vắng hình bóng của mẹ.
- Tôi hứa rằng sẽ luôn
chăm lo học hành, ngoan ngoãn để trở thành con ngoan trò giỏi, không làm buồn
lòng mẹ mình nữa.
BÀI VĂN THAM KHẢO
“Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc. Mẹ ru yêu thương
con tha thiết."
Khi nghe ca khúc này, tôi chợt nhớ đến hình dáng đấng
sinh thành, người đã sinh ra tôi, đã không ngại khổ nuôi tôi khôn lớn. Và đó
chính là mẹ, người luôn đứng vị trí quan trọng nhất trong tâm trí tôi.
Thật vậy, trong gia đình, tôi thương nhất là mẹ vì mẹ
đã luôn dành riêng cho tổ ấm này một tình thương bao la, không sao tả xiết.
Thân hình nhỏ bé chăm chỉ làm việc cùng đôi bờ vai gầy gầy đã gánh bao nhiêu
cực khổ khiến tôi thương mẹ lắm. Tôi yêu nhất đôi bàn tay hằng ngày khám bệnh
cho bệnh nhân, tối về lại phải chăm sóc gia đình, nấu những bữa cơm nóng hổi
rồi về đêm khi ánh trăng tròn lên cao, đôi bàn tay ấy chưa được yên giấc, tiếp
tục vỗ vỗ quạt quạt ru chị em tôi chìm vào giấc ngủ và từ khuôn miệng xinh xắn
của mẹ cất lên lời hát ru ngọt ngào mà tha thiết, đậm đà tình thương bao la của
người mẹ dành cho những đứa con.
Mặc dù vất vả đến thế nhưng mẹ tôi chẳng than lấy một lời,
mẹ quả thật là người cứng rắn, biết cam chịu một cách đáng khâm phục. Mẹ luôn
cẩn thận trong mọi việc, hoàn thành tốt và biết chịu trách nhiệm từ những việc
mình làm để làm gương tốt cho con cái. Tuy nhiên trong việc dạy dỗ con, mẹ là
người rất nghiêm túc. Mẹ luôn chỉ bảo cho chị em tôi những cái hay cái tốt, từ
những việc nhỏ nhặt như công việc nhà đến việc lớn như cách ăn nói sao cho
đúng mực, thái độ và cách cư xử với mọi người sao cho phù hợp. Mẹ quan tâm đến
mọi việc tôi làm, nếu có việc gì không vừa lòng mẹ liền trách và phân tích rõ
cho tôi hiểu vì sao tôi không nên làm như vậy, tuy vậy tôi cũng không giận mẹ
mà ngược lại, tôi thấy kính trọng mẹ nhiều hơn. Trong gia đình là thế nhưng
ngoài xã hội, mẹ là người hiền lành, dễ hòa đồng, biết cách ứng xử trong mọi
tình huống và điều đặc biệt ở mẹ khiến nhiều người quý mến là mẹ rất biết cách
ăn nói cho vừa lòng mọi người. Và tôi thấy mình thật may mắn khi được làm con
của mẹ.
Không
chỉ vậy, mẹ còn là người rất độ lượng, bao dung yêu thương con hết lòng. Nhớ
ngày xưa, có lần tôi làm bài kiểm tra bị điểm thấp, nên đã giấu mẹ. Nhưng cây
kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ đã phát hiện và la tôi. Lời trách mắng
chan hòa cùng những giọt nước mắt chảy dài trên đôi gò má hao gầy của mẹ khiến
tôi thấy chạnh lòng, mẹ quay lưng bỏ ra ngoài và tôi thấy đôi vai run lên từng
hồi. Khi chỉ còn một mình trong phòng, tôi trách mình vì sao làm mẹ buồn để rồi
mẹ phải khóc, nếu như tôi nói thật với mẹ thì có lẽ mẹ sẽ không buồn đến thế
vì tôi biết rằng mẹ khóc vì tôi không thành thật nói ra sự thật chứ không phải
vì tôi bị điểm thấp. Tôi thấy ân hận lắm, lúc đó tôi chỉ muốn chạy qua phòng
mẹ hét lên ràng: “Mẹ ơi! Con xin lỗi mẹ!” nhưng tôi đã không đủ can đảm vì
tôi sợ mẹ còn giận. Và điều kì diệu đã xảy ra, qua ngày hôm sau mẹ vẫn quan
tâm, yêu thương tôi như mọi ngày. Tôi tự hỏi lòng rằng: “Phải chăng mẹ đã tha
lỗi cho mình?”. Đúng vậy, mẹ đã thật sự tha lỗi cho tôi vì mẹ nghĩ rằng tôi
còn nhỏ như đứa trẻ mới lên ba, rất cần sự yêu thương và lời dạy dỗ sâu sắc từ
mẹ. Bây giờ tôi mới thấm thìa được tình mầu tử thiêng liêng đậm đà dưòng nào,
không gì có thể chia cắt được, như lời ca khúc “ ...tình mẹ bao la như biển
Thái Bình ...” Tôi đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ làm mẹ phải khóc, sẽ
yêu thương mẹ nhiều hơn để không hối tiếc vì đã làm mẹ buồn, tôi sẽ ghi nhớ
mãi lời thơ này như lời dạy bảo: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc Đừng để buồn
lên mắt mẹ nghe không”
Vâng,
mẹ sẽ mãi là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, cho dù mọi thứ xung
quanh tôi có thay đổi thì tình thương mà tôi dành cho mẹ vẫn vẹn toàn, không
phai nhòa. Và tôi muốn nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi! Con cảm ơn mẹ vì mẹ đã sinh
ra con, nuôi con khôn lớn thành người. Con yêu mẹ nhiều lắm!”
|
0 nhận xét: